Hoa vàng tỏa nắng phố phường thủ đô
Sinh thời, chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: “Non sông gấm vóc Việt Nam ta, do phụ nữ ta, trẻ cũng như già ra sức dệt thêu mà thêm tốt đẹp rực rỡ”. Thật vậy, chỉ từng ấy chữ thôi nhưng Bác đã khẳng định vai trò vô cùng lớn lao của phụ nữ Việt Nam đối với dân tộc, đối với đất nước, chúng ta có quyền tự hào về lời khen tặng của Bác. Trong sự đóng góp chung ấy chúng ta không thể không nói đến sự hy sinh to lớn của biết bao phụ nữ Việt Nam nói chung và phụ nữ Công an nhân dân nói riêng, những người mẹ, người vợ người chị đã âm thầm hy sinh cả cuộc đời để làm hậu phương vững chắc, cống hiến cả tuổi trẻ nơi chiến trường khốc liệt để cho đất nước nở hoa độc lập kết trái tự do. Cho tới ngày hôm nay, vai trò vô cùng quan trọng ấy vẫn không hề thay đổi, những người phụ nữ Công an nhân dân vẫn đã và đang ngày đêm cống hiến sức lực của mình phụng sự cho tổ quốc, cho dân tộc.
Vào đầu năm 2013, nhiều nữ CSGT đã được điều động ra điều khiển giao thông tại một số ngã tư lớn ở Hà Nội vào giờ cao điểm, điều này đã tạo một sự thay đổi lớn đối với việc ngày ngày tham gia giao thông của mỗi người dân Hà Nội. Nếu ai thường xuyên lưu thông trên tuyến đường Cửa Nam, Tràng Tiền, có lẽ đã rất quen với hình ảnh một nữ cảnh sát giao thông ngày ngày xuất hiện trên tuyến đường này điều khiển giao thông vào những giờ ùn tắc, nữ cảnh sát đó là Nguyễn Thị Thu Giang, CSGT đội 1, phòng CSGT Hà Nội.
Chị Giang sinh ra và lớn lên trong gia đình có truyền thống ngành Công an. Tâm sự với tôi, chị thổ lộ, khi còn nhỏ thấy bố mẹ mặc cảnh phục, trong đôi mắt nhìn trẻ thơ chị thấy thật đẹp và thật “oách”. Khi ấy, mặc dù chưa hiểu rõ ràng công an là nghề như thế nào nhưng chị đã thầm ước mơ mai sau lớn lên sẽ được như bố mẹ của mình. Ước mơ cứ thế lớn dần lên trong tâm hồn cô gái nhỏ, rồi khi tốt nghiệp cấp 3, chuẩn bị bước vào kỳ thi đại học, một kỳ thi vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi con người, không một chút do dự chị đã quyết định nộp đơn đăng kí và đã trúng tuyển vào trường Trung cấp Cảnh sát nhân dân I với chuyên ngành Cảnh sát giao thông. Ước mơ từ thủa nhỏ trở thành hiện thực từ lúc đó. Hiện tại, chị Giang đang công tác tại Đội cảnh sát giao thông số 1, với cấp bậc thượng úy.
Ấn tượng đầu tiên khi gặp chị khiến tôi thật sự rất bất ngờ, một cô gái mảnh mai, làn da trắng hồng và nụ cười tươi tắn, thật ít ai biết rằng công việc hằng ngày của chị vất vả đến nhường nào. Chị Giang và chồng đều là cảnh sát giao thông bởi vậy lịch làm việc nước và việc nhà của anh chị sẽ chồng chéo nếu không có sự sắp xếp khoa học. Vợ chồng chị Giang phải dậy rất sớm chỉ bảo các con vệ sinh cá nhân, giúp các con ăn sáng rồi đưa con gửi cho ông bà chăm sóc, sau đó lại phải vội vã đến các chốt giao thông. Chị kể, ngày nào đứng chốt thì phải dậy thật sớm để làm sao trước 6 giờ 30 phút, chị phải có mặt tại các điểm “nóng” để phân làn đường giao thông, rồi mãi tối muộn chị mới về đến nhà nên việc các con được chị đưa đón đi học là điều thật sự rất khó. Đi sớm về muộn chỉ là một phần, công việc hằng ngày của chị theo như tôi quan sát thấy còn vất vả hơn thế nhiều, bởi khi làm nhiệm vụ dù là vào những ngày trời nắng gắt, cái nắng giữa trưa hè của Hà Nội nhiệt độ nhiều khi lên tới 45 - 48 độ song những nữ cảnh sát giao thông vẫn chỉ có bộ trang phục và chiếc mũ kê pi màu vàng lá mạ. Những ngày mưa như trút nước, họ vẫn đứng trên đường hàng giờ đồng hồ với độc chiếc áo mưa ngành và đôi khi chỉ là áo mưa giấy. Khi thấy tôi hỏi về những khó khăn ấy chị không hề kể khó kể khổ hay than thở điều gì mà chỉ cười và nói: “Đã là cái nghề thì nghề nào cũng có khó khăn, nhưng mình đã quyết định chọn lựa và theo đuổi thì mình phải xác định yêu luôn cả những khó khăn ấy. Nghề nào cũng vậy, nếu không có cái tâm với nghề thì nghề nào cũng chỉ toàn vất vả thôi, huống chi có biết bao nghề nguy hiểm độc hại hơn mình, những khó khăn của mình so với đó mà nói nào có thấm tháp gì đâu”.

Nhưng khi tôi hỏi về những niềm vui chị có được khi đi làm nhiệm vụ thì chị hào hứng lắm, chị kể: “Có nhiều hôm sáng sớm đứng phân làn giao thông, có các em nhỏ đi học qua, ngồi trên xe bố mẹ vẫn không quên vẫy tay và chào to “Cháu chào cô cảnh sát giao thông ạ” kèm theo nụ cười và ánh mắt ngây thơ đáng yêu lắm. Dường như những lúc như vậy niềm vui lại trào lên, mọi mệt mỏi tan biến. Khi gặp người khuyết tật sang đường một mình tôi thường chạy lại giúp họ đi qua, biết là hành động ấy cũng nhỏ thôi nhưng khi nhận được những cái nắm tay, những lời cảm ơn đầy xúc động tôi lại thấy niềm vui được nhen lên và có thêm nhiều động lực để tiếp tục công việc của mình”. Nói về kỉ niệm khiến chị nhớ nhất chị tâm sự đó là vào một lần chị thực hiện nhiệm vụ xử phạt đối với một người phụ nữ vi phạm luật giao thông. Lỗi tuy nhỏ nhưng vì không có giấy phép lái xe nên tiền phạt tăng thêm rất nhiều, không những thế còn bị giam giữ xe 10 ngày. Nếu như bình thường chị sẽ xử theo đúng quy định, tuy nhiên khi ấy nhìn người phụ nữ mặt chằng chịt nếp nhăn khắc khổ, chiếc áo bạc phếch bờ vai, lúng túng không biết làm thế nào khi bị xử phạt khiến chị suy nghĩ lại, chị hỏi han về cuộc sống của người phụ nữ đó, thì ra cả nhà chị chỉ có một chiếc xe máy đã quá cũ chuyên đi chở hàng thuê kiếm tiền nuôi các cháu ăn học ở nhà, giờ trong người chị không đủ tiền nộp phạt cũng chẳng đành lòng để xe bị khiêng đi, vì trong 10 ngày tạm giữ xe chị biết làm gì để kiếm tiền nuôi tụi nhỏ ở bây giờ. Khi nghe người phụ nữ ấy tâm sự chị thực sự cảm thấy chạnh lòng, chị quyết định thuyết phục cấp trên giảm hình phạt cho người phụ nữ, đồng thời giúp đỡ người phụ nữ đó một khoản tiền để nộp phạt. Khỏi phải nói người phụ nữ đó cảm động biết bao, khi đã được giải quyết xong vẫn không muốn rời đi mà vẫn bịn rịn nắm tay cảm ơn cô cảnh sát giao thông đẹp người đẹp nết ấy. Có lẽ chính vì sự tận tâm như vậy mà những đồng nghiệp, ngay cả cấp trên của chị cũng đánh giá chị rất cao, Thượng tá Nguyễn Văn Quỹ cho biết: “Đồng chí Giang là người có tinh thần trách nhiệm cao, luôn có ý thức rèn luyện bản thân, trau dồi chuyên môn nghiệp vụ, sống rất chan hòa với đồng nghiệp, với nhân dân, thật sự là một tấm gương tốt cho đồng đội học hỏi và noi theo.”
Sự tâm huyết, lòng yêu nghề và những cống hiến của chị trong nhiều năm công tác đã được đền đáp xứng đáng, chị Nguyễn Thị Thu Giang đã đạt được rất nhiều thành tích đáng nể: trong 5 năm liền đều đạt danh hiệu “chiến sĩ tiên tiến” do Giám đốc Công an thành phố Hà Nội trao tặng, đạt giải ba cuộc thi viết “nâng cao nghiệp vụ xử lý vi phạm hành chính của lực lượng cảnh sát giao thông Đội 8 – Đội 5 năm 2012”, giấy khen của Giám đốc công an Thành phố: “đã có thành tích trong thi đua đợt 3 và tổng kết chiến dịch hè 2015”, bằng khen của ủy ban nhân dân thành phố năm 2015 về việc trao tặng danh hiệu “người tốt việc tốt".
Không phải ngẫu nhiên những chiến sĩ cảnh sát giao thông lại được khoác trên mình bộ quân phục màu vàng, đó chính là màu của ánh nắng, thứ ánh sáng giản dị lắm, đơn thuần lắm, đó cũng chính là màu của sự ấm áp, màu của khúc bình yên bắt đầu một ngày mới, để rồi khi những tia nắng ấy làm nhiệm vụ sẽ tỏa mãi những tia sáng ấy đến cho tất cả mọi người, để mỗi khi ra đường nhìn thấy bộ quân phục ấy từ xa chúng ta đều có một sự bình an trong lòng.
Khi viết về những chiến sĩ cảnh sát giao thông nói chung và những nữ cảnh sát giao thông nói riêng tôi thường viết về những con người giữa đời thường, những người tôi đã từng thấy, đã từng gặp, đã từng nghe, những con người bạn có thể vô tình bắt gặp ở bất cứ nơi đâu, bất cứ khi nào. Không cần huy chương, không cần danh hiệu gì to tát họ vẫn đã và đang ngày đêm thắp nên ngọn lửa tình yêu với ngành, với nghề, với sự nghiệp phụng sự tổ quốc vì bình yên cuộc sống nơi trái tim sâu thẳm và chị Nguyễn Thị Thu Giang là một trong những con người như thế.




