Những điều chưa từng biết
Tôi đang viết cho đồng đội tôi, những người chiến sỹ cảnh sát giao thông, hay viết cho chính mình về những điều, những câu chuyện mà có lẽ nhiều người chưa từng biết đến.
Trong cái thời buổi công nghệ thông tin như hiện nay người ta thật dễ bắt gặp những câu chuyện về Cảnh sát giao thông. Chỉ cần ngồi bàn phím và gõ 4 chữ “Cảnh sát giao thông” vậy là có đến hàng trăm nghìn từ khóa dành cho Cảnh sát giao thông với những tít đề hết sức giật gân, lôi cuốn. Nào là “cảnh sát giao thông nhận mãi lộ”, “cảnh sát giao thông gặp thanh niên cứng”, “làm thế nào để tránh được cảnh sát giao thông”…v.v… Rồi đến những cuộc trò chuyện, tán gẫu khi nói về Cảnh sát giao thông, cuộc trò chuyện thêm rôm rả, rộn ràng hơn khi những điều không tốt được thêu dệt lên khiến ai lấy cũng cảm thấy hồ hởi như mình vừa khám phá ra điều gì đó thú vị lắm. Nhưng hãy bớt chút một ít thời gian, rời khỏi bàn phím, rời khỏi những phòng trà mát lạnh để ra ngoài đường chứng kiến tận mắt công việc mà những chiến sỹ cảnh sát giao thông đang làm, họ sẽ thấy được một phần sự vất vả, gian truân của nghề cảnh sát giao thông.
Mỗi người luôn có một ước mơ, một sự lựa chọn nghề nghiệp cho riêng mình. Với chúng tôi những người chiến sỹ công an nhân dân, ước mơ khi còn ngồi trên ghế nhà trường là được trở thành những trinh sát tài ba, sẵn sàng lao vào những hang ổ tội phạm để bắt giữ những tên tội phạm nguy hiểm lập chiến công, hay trở thành những điều tra viên đại tài, phá những vụ án bằng những suy nghĩ, lập luận logic, hoặc trở thành chiến sỹ cảnh sát đặc nhiệm giỏi, bằng những thế võ hạ gục những tên cướp nguy hiểm để bảo vệ tài sản, tính mạng của người dân … Nhưng ít có ai lại mong ước mình trở thành Cảnh sát giao thông. Có lẽ vì sự chính nghĩa, trừ gian, diệt ác hay vì nhưng câu chuyện, bộ phim tôn vinh những cảnh sát hình sự, cảnh sát điều tra, an ninh nhân dân… mà quên rằng có một lực lượng vẫn lặng lẽ, âm thầm bảo vệ bình yên cho cuộc sống của nhân dân trên những tuyến đường, đó là lực lượng Cảnh sát giao thông. Cũng như những đồng chí cùng trang lứa, tôi cũng có ước mơ như vậy, nhưng cuộc sống đôi khi không theo được với ước muốn của mình, tôi đến với nghề cảnh sát giao thông với biết bao những băn khoăn, trăn trở, với bao nhiêu những khó khăn, vất vả và từ đó nhận ra một điều rằng, Cảnh sát giao thông là một nghề hết sức cao quý, cũng không kém phần quan trọng so với cảnh sát điều tra, cảnh sát hình sự và các nghề khác, cũng đáng được tôn vinh nhiều chứ. Sự thắc mắc của tôi được các thế hệ cảnh sát giao thông đi trước dạy bảo rằng: “ hãy làm và cống hiến bằng cả lương tâm và trách nhiệm của mình, nếu làm chỉ để được tôn vinh thì ích kỷ, cá nhân quá. Mình làm vì sự bình yên và hạnh phúc của nhân dân đâu phải để nhân dân cho lại mình những gì. Mang lại niềm vui hạnh phúc cho người khác chính là mang lại hạnh phúc cho bản thân mình”. Những câu nói thật đơn giản nhưng đó cũng là mục tiêu xuyên suốt trong công việc của thế hệ Cảnh sát giao thông chúng tôi ngày nay.
Nếu nói rằng: “lực lượng Công an nhân dân là thanh bảo kiểm để bảo vệ Đảng, bảo vệ nhà nước và nhân dân” thì lực lượng Cảnh sát giao thông là thanh gươm để ngoài trời, thường xuyên phải hứng chịu sự khắc nghiệt của thời tiết của các yếu tố bên ngoài tác động. Nếu thanh gươm đó không được tôi luyện, không được mài dũa thường xuyên thì cũng sẽ bị hoen rỉ, cùn đi theo năm tháng. Do vậy những chiến sỹ Cảnh sát giao thông luôn phải tự rèn luyện chính bản thân mình trước những tác động của môi trường thời tiết hay trước những tác động tiêu cực của cuộc sống hiện nay.
Hãy nhìn những chiến sỹ cảnh sát giao thông vẫn cần mẫn điều khiển giao thông dưới trời nắng trên 400C hằng mấy tiếng đồng hồ trên ngày không ngơi nghỉ, để những tuyến đường luôn được thông suốt, để mọi người dược kịp về nhà hay đến cơ quan làm việc, tránh cái nắng mùa hè khắc nghiệt này. Còn chúng tôi, những chiến sỹ cảnh sát giao thông, không áo chống nắng, không khẩu trang, không kính dâm, không ô che, chúng tôi tự đặt ra cho mình cái quyền không được tránh nắng chỉ vì một điều rất đơn giản: “đó là công việc hàng ngày, là nghĩa vụ phục vụ nhân dân”. Chúng tôi là Cảnh sát giao thông nhưng chúng tôi cũng là con người bình thường như bao người khác. Khi hết ca công tác, trên đường về nhà chúng tôi cũng tham gia giao thông và chúng tôi hiểu được nỗi khổ khi bị tắc đường, hiểu được giá trị của an toàn giao thông là như thế nào. Nếu tại những nơi ùn tắc giao thông, những giờ cao điểm, hay phải đối phó với những hành vi nguy hiểm rất dễ dẫn đến tai nạn giao thông mà không có chúng tôi thì sẽ như thế nào. Từ đó chúng tôi hiểu được trách nhiệm lớn lao của mình và cũng thấy tự hào về công việc, có thêm động lực tiếp tục thực hiện cái công việc “không giống ai” như vậy.
Rồi đến những ngày mưa bão, lũ lụt, cảnh sát giao thông luôn là lực lượng đi đầu, tiên phong nơi “đầu sóng, ngọn gió”. Bảo đảm an toàn cho những con tàu vào nơi trú bão, cứu tài sản, cứu người gặp nạn, giúp dân khắc phục hậu quả thiên tai, lũ lụt. Có những trận mưa lũ lịch sử, cảnh sát giao thông phải dầm mình trong mưa cả tuần trời để điều hành giao thông, đảm bảo cho các phương tiện đi lại an toàn tại những nơi ngập nước, những nơi sạt lở đất đá. Các xe được đi qua an toàn còn Cảnh sát giao thông vẫn ở lại để tiếp tục với những chuyến xe khác. Những bữa cơm hộp chan nước mưa, những chiếc bánh mỳ ăn qua bữa để tiếp tục với công việc nhưng vẫn động viên nhau rằng: “hãy cố gắng lên, vì những người dân vùng lũ giờ đây chưa chắc đã có gì để mà ăn”. Những lúc dầm mưa, những cơn nóng, cơn lạnh như thử sức bền bỉ của cảnh sát giao thông, tự nhủ lòng mình rằng: “không được phép ốm bây giờ, hãy để xong việc hãy ốm, vì sẽ chẳng còn ai để thay ca được”. Ngay cả khi gia đình của chính chiến sỹ cảnh sát giao thông cũng nằm trong vùng lũ mà cũng không thể về được để chăm lo gia đình. Có người xin tranh thủ về được một lúc, lo cho gia đình xong rồi cũng phải nhảy tường rào của chính nhà mình để đến cơ quan tiếp tục chống bão vì lối cổng bị ngập nước…
Liệu có ai dám đánh đổi những giây phút đoàn tụ cùng gia đình trong những ngày nghỉ lễ tết để tham gia đảm bảo trật tự giao thông trên đường. Có những người vợ lấy chồng làm Cảnh sát giao thông đến mười mấy năm trời đều phải thay chồng mình thắp những nén hương cúng gia tiên trong giây phút giao thừa thiêng liêng. Có những ánh mắt trẻ thơ mong mỏi bố về để được đưa đi chơi trong dịp nghỉ lễ và cảm thấy tủi thân cùng chúng bạn khi bố vẫn phải đi làm. Trong cái không khí rộn ràng của mùa xuân, sự hối hả của dòng người tấp lập đang đua chen nhau để về nhà sau khi xem pháo hoa đêm giao thừa, có ai thử bước chậm lại để nhìn chiến sỹ Cảnh sát giao thông, đang mướt mát mồ hôi ngay trong cái thời tiết giá lạnh để thổi còi, chỉ gậy điều hành giao thông, hay để thấy một góc phố nào đấy có chiến sỹ cảnh sát giao thông đang lặng lẽ gọi điện về nhà để gửi đến người thân trong gia đình lời chúc tết muộn. Có những điều thật đơn giản với những người khác thì Cảnh sát giao thông lại thấy rằng đó là niềm mong ước mà mình không thể có được.
Tuy vậy, cảnh sát giao thông cũng có những niềm vui riêng. Vui trong những buổi tuyên truyền an toàn giao thông cho các em học sinh, hay những hôm trèo đèo, lội suối đến những vùng đồng bào dân tộc thiểu số để tuyên truyền về Pháp luật. Nhìn những ánh mắt trẻ thơ say sưa nghe giảng, những ánh mắt chan hòa niềm vui, niềm tin cuốc sống của những già làng chống gậy đi nghe tuyên truyền về pháp luật sao thấy cuốc sống đáng quý quá, muốn “cháy” hết mình trong những bài giảng về Pháp luật, về an toàn giao thông. Những món quà rất nhỏ mà Cảnh sát giao thông phải đi đến từng doanh nghiệp hảo tâm để vận động quyên góp như mũ bảo hiểm, áo phao cứu sinh, sách, vở, quần, áo, kẹo, bánh… đến được tận tay những gia đình khó khăn, vùng sâu, vùng xa, những trẻ em nghèo vượt khó trong những buổi tuyên truyền thật là ý nghĩa vô cùng. Những niềm vui nhỏ của mọi người lại là những niềm hạnh phúc lớn của Cảnh sát giao thông.
Nghề cảnh sát giao thông cũng như bao nhiêu nghề khác, cũng có những mặt tích cực, mặt tiêu cực, cũng có những “con sâu làm rầu nồi canh”. Có những cán bộ chiến sỹ không chịu rèn luyện bản thân, tu dưỡng phẩm chất đạo đức, chạy theo lối sống không lành mạnh, ích kỷ, cá nhân nhanh chóng bị sự cán dỗ của đồng tiền, sức lôi cuốn của mặt trái xã hội để rồi tha hóa, biến chất, lợi dụng lĩnh vực công tác để tư lợi làm giàu cá nhân, hách dịch, cửa quyền với nhân dân, trốn tránh trách nhiệm, chọn việc, chọn vị trí để làm… Những cá nhân đó đang làm ảnh hưởng đến toàn lực lượng công an nhân dân, ảnh hưởng đến uy tín và hình ảnh đẹp vốn có của lực lượng cảnh sát giao thông. Đã và đang có rất nhiều biện pháp được triển khai để ngăn ngừa, phát hiện hành vi tiêu cực, vi phạm đạo đức nghề nghiệp trong lực lượng Cảnh sát giao thông nhằm loại bỏ những “con sâu” dưới vỏ bọc Cảnh sát giao thông. Cuộc chiến này không hề đơn giản và nhanh chóng, nó đòi hỏi sự vào cuộc của các ngành, các cấp và toàn thể quần chúng nhân dân trên tinh thần quyết liệt và xây dựng. Sự giám sát của nhân dân và hệ thống thông tin truyền thông là rất đáng quý để tìm ra được những cá nhân cảnh sát giao thông sai phạm.
Nghề cảnh sát giao thông là nghề của những người ngồi trên những chiếc “ghế nóng”, nóng ở cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nóng cả ở trong cái “chảo lửa” của đất trời dưới thời tiết lên đến trên 40oC, nóng cả ở những hành vi vi phạm giao thông nhưng vẫn tỏ ra nganh ngạnh, chống đối, cậy quan hệ, nóng cả ở những lời lẽ thô tục, xúc phạm khi bị xử phạt tiền, nóng ở những cuộc giao ban, cuộc họp khi áp lực làm thế nào để giảm tai nạn giao thông, giảm ùn tắc giao thông luôn được đặt ra cho Cảnh sát giao thông. Nghề cảnh sát giao thông còn có một cái rất nóng nữa là “nóng ở dư luận” . Có được bao nhiêu người bị vi phạm rồi bị phạt tiền mà nhìn cảnh sát giao thông với ánh mắt thiện cảm, khi gặp các mối quan hệ trong gia đình, cơ quan, bạn bè họ có nói được tốt về cảnh sát giao thông hay không và họ nhận được bao nhiêu lời chia sẻ, an ủi từ những câu chuyện về cảnh sát giao thông, nhưng có được bao nhiêu câu chuyện tốt đẹp về cảnh sát giao thông, hay chỉ là những câu chuyện về những hành vi không tốt, những hình ảnh chưa đẹp về cảnh sát giao thông, đôi khi còn thay đổi, thổi phồng những điều nhỏ nhặt, không có.
Có biết bao nhiêu người mẹ, người vợ của cảnh sát giao thông khuyên chồng mình, con mình hãy chuyển ngề khác vì xót chồng, xót con và cũng vì những điều xì xèo, tai tiếng về Cảnh sát giao thông, để rồi khi gặp gỡ bạn bè không dám tự hào giới thiệu rằng “chồng mình, con mình làm nghề Cảnh sát giao thông”. Có những bài văn tả về bố của những em học sinh bỏ trống trang giấy, hay chỉ được vài dòng “dù bố có làm nghề gì thì con vẫn yêu bố”, khi cô giáo yêu cầu nộp bài chỉ vì một điều rằng “bố mình làm Cảnh sát giao thông”. Cảnh sát giao thông rất cần nhiều sự đóng góp ý kiến để thay đổi tốt hơn nhưng không cần sự phán xét mang tính kỳ thị của xã hội. Mọi sự phán xét cần phải qua lăng kính của thực tiễn mới thấy được giá trị chân thực của nó.
Cảnh sát giao thông luôn phải đối mặt với những mối nguy hiểm rình rập trên đường. Từ những phương tiện là chiếc xe ô tô, xe máy có thể sẵn sàng mất lái lao thẳng vào CSGT khi bị dừng xe kiểm tra, đến những hành vi côn đồ của người vi phạm, khi bị xử phạt, sẵng sàng dùng hung khí tấn công hoặc đâm lén CSGT, nhất là khi trong người đang sẵn hơi men hoặc bị kích thích sau khi sử dụng ma túy. Cảnh sát giao thông luôn phải chủ động cảnh giác những hành vi đó, nhưng với đặc thù luôn phải làm việc công khai, bên ngoài ánh sáng nên không thể lường hết những hành vi hèn hạ trong bóng tối được.
Ngày càng có nhiều vụ chống đối lại cảnh sát giao thông. Nhẹ thì không chấp hành hiệu lệnh, lạng lách, đánh võng để bỏ chạy, chửi bới, lăng mạ khi bị phạt tiền, nặng thì chèn ép xe, đạp vào xe cảnh sát khi bị truy đuổi, để Cảnh sát giao thông đu cần gạt nước, bám nắp ca-pô chạy hàng cây số, hơn nữa thì dung dao, kiếm, gậy gộc, gạch, đá tấn công lại cảnh sát giao thông. Tất cả các hành vi trên đều bị xử lý theo quy định của Pháp luật, nhưng điều đáng nói ở đây là trong nhiều trường hợp, khi cảnh sát giao thông bị tấn công thì nhiều người dân chỉ biết đứng xem, hoặc lấy camera, điện thoại để quay phim, chụp ảnh rồi tung lên mạng. Cá biệt có những trường hợp còn a dua, vào hùa theo hành vi sai trái, sau đó tụ tập, la ó, kích động…
Chưa kể đến những tên tội phạm lợi dụng tuyến giao thông để hoạt động như trộm cắp, cướp giật, đánh nhau, vận chuyển hàng lậu, hàng cấm, ma túy, dao, kiếm, súng … Đã có nhiều vụ các đối tượng buôn bán vận chuyển đến hàng trăm “bánh” Heroin bị Cảnh sát giao thông kiểm tra bắt giữ, kèm theo là những khẩu súng đã lên đạn, sẵn sàng bắn vào CSGT khi bị kiểm tra. Rồi đến những tên cướp giật trên đường phố bị CSGT truy đuổi những vẫn cố tình quay lại dùng súng bắn trả quyết liệt hòng thoát thân, còn cảnh sát giao thông vẫn quyết tâm đuổi theo để dành lại tài sản cho nhân dân và ngăn chặn hành vi nguy hiểm của tên cướp, đến khi bắt được rồi mới giật mình nhận ra trên người mình vũ khí duy nhất là chiếc gậy nhựa để điều khiển giao thông…
Nhưng không phải cảnh sát giao thông nào cũng được may mắn an toàn để được kể lại những thành tích của mình, để được tiếp tục cầm gậy, thổi còi điều hành giao thông, hay để được về với gia đình trong vòng tay yêu thương của người vợ, tiếng cười ròn tan của trẻ thơ sau những ca công tác. Đã có những đồng đã mãi mãi ra đi vì sự bình yên của cuộc sống. Những chiếc huy chương chiến công không được đeo trên ngực áo, những quyết định thăng cấp bậc hàm đột xuất không được trao tận tay mà được đặt trên bàn thờ với khói hương nghi ngút.
Tôi viết bài này để tri ân những người chiến sỹ công an nhân dân nói chung, những người cảnh sát giao thông nói riêng đã hi sinh thân mình vì sự bình yên của nhân dân ngay trong chính thời bình này và nguyện hứa với các anh sẽ cố gắng hơn nữa gánh vác những trọng trách của các anh còn dang dở, để thấy được rằng sự hi sinh của các anh không phải là vô ích. Tôi cũng muốn gửi những lời động viên tới đồng đội của tôi đang ngày đêm căng mình trên những tuyến đường “chảo lửa” để bảo đảm an toàn cho nhân dân đi lại. Từ những hình ảnh của các anh tôi thấy được bóng dáng mình trong đó và cảm thấy thật tự hào khi mình là Cảnh sát giao thông. Tôi cũng viết cho chính tôi để tự động viên, khích lệ mình để chiến thắng được kẻ thù trong chính con người mình đó là nỗi sợ hãi, sự mặc cảm, tư tưởng ích kỷ cá nhân.
Ánh nắng chiều nhạt dần, sau ca công tác tôi lại trở về với gia đình, hòa cùng dòng người đang hối hả, ngược xuôi nhưng vẫn nhận ra bóng những người chiến sỹ áo vàng đang chỉ huy giao thông giữa đường phố tấp nập. Cuộc sống vẫn đang trôi đi như những gì vốn có của nó nhưng còn đọng lại




